Ngày xửa ngày xưa, trong những lúc em buồn và chán nản nhất thì anh lại xuất hiện mang đến cho em một niềm vui nho nhỏ cho em phần nào quên đi được nỗi đau. Rồi cũng có cảm tình với anh! Ừ, cảm tình thôi. Chút cảm tình thoáng qua của tuổi mới lớn đó mà. Và rồi ngày nào anh cũng ở gần em, nói biết bao nhiêu chuyện, dạy em biết bao nhiêu điều, về cách sống, cách đối xử, cách để sống trên đời... Anh biết nhiều lắm! Anh từng trải nhiều vì tuổi thơ anh không được êm đềm trong vòng tay thương yêu của cha mẹ như bao đứa trẻ khác trên đời. Anh không bao giờ hạ thấp mình ngửa tay để có được trong tay đồng tiền của bất cứ ai, anh luôn tự lao động. Anh thật là đàn ông quá!
Khuôn mặt anh thì cũng bình thường như bao người đàn ông khác thôi, đối với mọi người. Nhưng đối với em thì anh đặc biệt lắm, vẻ đẹp trìu mến, thân thương của anh em ngắm nhìn hoài mà vẫn thấy... thương! Rồi thì tình cảm ngày càng đậm đà hơn, anh và em cũng có biết bao nhiêu kỉ niệm vui buồn, nhưng không bao giờ có thể xa cách nhau được, phải không anh? Em nghĩ mình sẽ dành cả cuộc đời này cho anh. Em không nông nổi chứ? Nếu như vậy là nông nổi thì có lẽ em không bao giờ chín chắc được đâu.
Anh cho em nhiều biết bao nhiêu! Cái gì anh cũng cho em hết, em đòi là anh cho. Anh đang kẹt tiền cũng ráng kiếm về được cho em, chỉ để em được vui thôi, còn anh thì nhịn đói. Em không thích như vậy nữa đâu nha! Mai mốt không được làm vậy nữa, em giận đó! Mà chắc cũng không giận được lâu đâu :) .
Chưa bao giờ có ai thương em như anh, và em cũng chưa một lần trong đời đặt nặng tình cảm với ai, như với anh.
Tình cảm thì người ta không thể nói ra bằng lời được, vì vậy em có nói bao nhiêu thì cũng không đủ lời để diễn tả hết tâm tư trong lòng đâu. Mãi mãi bên nhau anh nhé :) chồng của em! Thương anh nhiều lắm!
Les premières paroles, c'est forcément pour Xu :). Pourquoi ça doit être pour Xu mais pas pour quelqu'un d'autre? C'est simplement parce qu'il existe toujours son image dans ma tête et que je pense à lui tout le temps.
Il y a longtemps, j'étais triste et désespérée, tu est le seul qui restais toujours à côté de moi, pour me consoler et tu m'as donné des meilleures choses. Et j'avais des sentiments pour toi, un tout petit peu. C'est l'adolescence! Tu m'as appris beaucoup de bonnes choses, tu m'as appris comment me comporter, comment vivre dans la vie où on ne pense qu'à soi-même. Ton enfance n'était pas dans une calme douceur, étant heureux dans les bras des parents comment les autres petits enfants mais elle était très inclémente. Tu ne te rabaisses jamais en demandant de l'argent aux autres, même des personnes dans ta famille. Tu travailles pour en avoir!
Ton visage, est nomal comme tous les hommes du monde, pour les autres. Mais dans mes yeux, tu es le plus beau, le meilleur. Tu me donnes tout ce que je veux, même si en ce moment-là, tu n'avais pas assez d'argent. Mais tu me l'as ramené et tu t'es abstenu. Je ne veux pas que tu fasses ça :( !! Je boude si tu continues :(
On a eu beaucoup de souvenirs, hein, mon chéri? :)
Et puis, entre nous, c'est l'amour :) Un amour éternel, j'espère :) Si c'est faux de t'aimer, je ne veux donc jamais être juste :)
Je t'aime <3 !

