Mon premier article :) - My Boyfriend (L)

Mon premier article :) - My Boyfriend (L)
Những lời nói đầu tiên á? Hìhì, tất nhiên phải dành trọn quyền ưu tiên đặc biệt này để viết về anh Xu rồi! Tại sao lại viết về anh trên the first article? Câu trả lời cũng đơn giản thôi, tại vì Mén (tên ở nhà) lúc nào cũng nghĩ về anh hết!
Ngày xửa ngày xưa, trong những lúc em buồn và chán nản nhất thì anh lại xuất hiện mang đến cho em một niềm vui nho nhỏ cho em phần nào quên đi được nỗi đau. Rồi cũng có cảm tình với anh! Ừ, cảm tình thôi. Chút cảm tình thoáng qua của tuổi mới lớn đó mà. Và rồi ngày nào anh cũng ở gần em, nói biết bao nhiêu chuyện, dạy em biết bao nhiêu điều, về cách sống, cách đối xử, cách để sống trên đời... Anh biết nhiều lắm! Anh từng trải nhiều vì tuổi thơ anh không được êm đềm trong vòng tay thương yêu của cha mẹ như bao đứa trẻ khác trên đời. Anh không bao giờ hạ thấp mình ngửa tay để có được trong tay đồng tiền của bất cứ ai, anh luôn tự lao động. Anh thật là đàn ông quá!
Khuôn mặt anh thì cũng bình thường như bao người đàn ông khác thôi, đối với mọi người. Nhưng đối với em thì anh đặc biệt lắm, vẻ đẹp trìu mến, thân thương của anh em ngắm nhìn hoài mà vẫn thấy... thương! Rồi thì tình cảm ngày càng đậm đà hơn, anh và em cũng có biết bao nhiêu kỉ niệm vui buồn, nhưng không bao giờ có thể xa cách nhau được, phải không anh? Em nghĩ mình sẽ dành cả cuộc đời này cho anh. Em không nông nổi chứ? Nếu như vậy là nông nổi thì có lẽ em không bao giờ chín chắc được đâu.
Anh cho em nhiều biết bao nhiêu! Cái gì anh cũng cho em hết, em đòi là anh cho. Anh đang kẹt tiền cũng ráng kiếm về được cho em, chỉ để em được vui thôi, còn anh thì nhịn đói. Em không thích như vậy nữa đâu nha! Mai mốt không được làm vậy nữa, em giận đó! Mà chắc cũng không giận được lâu đâu :) .
Chưa bao giờ có ai thương em như anh, và em cũng chưa một lần trong đời đặt nặng tình cảm với ai, như với anh.
Tình cảm thì người ta không thể nói ra bằng lời được, vì vậy em có nói bao nhiêu thì cũng không đủ lời để diễn tả hết tâm tư trong lòng đâu. Mãi mãi bên nhau anh nhé :) chồng của em! Thương anh nhiều lắm!




Les premières paroles, c'est forcément pour Xu :). Pourquoi ça doit être pour Xu mais pas pour quelqu'un d'autre? C'est simplement parce qu'il existe toujours son image dans ma tête et que je pense à lui tout le temps.
Il y a longtemps, j'étais triste et désespérée, tu est le seul qui restais toujours à côté de moi, pour me consoler et tu m'as donné des meilleures choses. Et j'avais des sentiments pour toi, un tout petit peu. C'est l'adolescence! Tu m'as appris beaucoup de bonnes choses, tu m'as appris comment me comporter, comment vivre dans la vie où on ne pense qu'à soi-même. Ton enfance n'était pas dans une calme douceur, étant heureux dans les bras des parents comment les autres petits enfants mais elle était très inclémente. Tu ne te rabaisses jamais en demandant de l'argent aux autres, même des personnes dans ta famille. Tu travailles pour en avoir!
Ton visage, est nomal comme tous les hommes du monde, pour les autres. Mais dans mes yeux, tu es le plus beau, le meilleur. Tu me donnes tout ce que je veux, même si en ce moment-là, tu n'avais pas assez d'argent. Mais tu me l'as ramené et tu t'es abstenu. Je ne veux pas que tu fasses ça :( !! Je boude si tu continues :(
On a eu beaucoup de souvenirs, hein, mon chéri? :)
Et puis, entre nous, c'est l'amour :) Un amour éternel, j'espère :) Si c'est faux de t'aimer, je ne veux donc jamais être juste :)
Je t'aime <3 !




# Posté le jeudi 05 février 2009 16:53

Modifié le dimanche 22 février 2009 19:02

hồi ức :)

hồi ức :)
Công cha dưỡng dục dường non Thái, nghĩa mẹ sinh thành tựa biển Đông.

Buồn quá! Nhớ Việt Nam kinh khủng! Đoạn piano đang nghe sao ẩn chứa nỗi niềm quá đỗi...
Việt Nam, cái tên của một đất nước nhỏ ở phía đông bán đảo Đông Dương, thuộc khu vực Đông Nam Á, nghe sao thân thương...
Đi Pháp cũng được ba năm rồi nhỉ. Vậy mà cảm giác lành lạnh của sương sớm trên đường phố vào những buổi sáng tinh mơ vẫn còn lảng vảng đâu đó trong tâm trí em. Em nhớ! Nhớ nhiều lắm! Nhớ đến những cuộc vui chơi bên bạn bè, đến tối mịt. Nhớ những em bé cởi trần tắm mưa trên đường phố Sài Gòn, hồn nhiên và trẻ thơ, chẳng lo toan điều gì. Nhớ những con người khổ cực trên đường phố làm lao công, bán vé số hay lượm từng bịch rác thải của nhà nhà dể kiếm miếng ăn cho gia đình. Nhớ từng người mẹ che chở ấp ủ cho đàn con bé nhỏ. Nhớ những cụ già đáng kính ngồi trong ngóng con cháu về đoàn tụ với mình cho ấm tâm hồn. Nhớ từng con chó con mèo bị đánh đập tàn nhẫn bởi chính chủ của chúng... Và em luôn biết ơn đấng sinh thành: bà ngoại và ba.
Bà ngoại lo cho em từng miếng ăn giấc ngủ, chăm sóc từng cơn bệnh. Bà già yếu rồi, sức khỏe không tốt đâu! Lúc em đi, em thấy ngoại buồn lắm. Ngoại hỏi câu "Con đi con có về không Mén? Về ở với ngoại nha con! Ngoại không muốn xa con đâu!" nghe mà buồn não nề. Từ nhỏ tới lớn, ngoại nuôi em và dạy dỗ thay thế má (má đi Pháp lúc em còn nhỏ xíu). Nghe mấy đứa bạn kể lại, một ngày kia, ngoại nghe tiếng tụi nó giỡn ồn ào ngoài đường, ngoại tưởng có phép lạ nào đó của Chúa trởi đưa đứa cháu yêu dấu của ngoại về nên vội vã nhấc bước khập khiễng để đi ra coi. Bất hạnh thay là không phải như vậy. Ngoại khóc! Ngoại quay vô nhà rồi lấy cái gối ôm của em ra, ngoại ôm trong lòng như ôm đứa cháu thời thơ bé. Người đi đâu có buồn, hoặc có thì cũng mau nguôi thôi. Còn người ở lại là đáng thương nhất. Họ bị lạc vào những kí ức quá khứ của thời xa xưa. Con làm sao để trả ơn ngoại đây? Liệu khi con trở về có còn kịp không ngoại ? Chúa sẽ ban phúc đức cho ngoại mà, đúng không? Chúa sẽ ban sức khỏe và sự sống trường tồn cho ngoại.
Những bài học đầu tiên về đạo lý làm người là do ba dạy. Ba dạy con lẽ phải trên trần gian và điều tốt điều xấu. Lúc nhỏ con hay sơ ma. Ba nói rằng đừng sợ ma, mà hãy sợ con người. Ba nói đúng! Con người hiểm ác và toan tính lắm, họ chỉ lo cho bản thân của mình mà thôi. Họ không nghĩ cho kẻ khác đâu. Họ tìm cách hại nhau để được hưởng cái lợi từ sự đau khổ của dồng loại. Họa hổ họa bỉ nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm. Ba dạy rằng sống trên dời phải biết "nhẫn". "Nhẫn" ở đây nghĩa là phải biết nhịn cho qua chuyện, nhịn để đừng làm lớn vấn đề lên.
Bài toán đầu tiên cũng do ba chỉ dạy. Ba luôn dạy con môn toán để con luôn hiểu bài cho kịp với người ta. Ba dạy con và chị Cọp nhiều lắm. Lúc đó ba còn trẻ, bây giờ tóc ba đã bạc màu rồi, sức khỏe cũng yếu đi. Ước gì con người ta không phải trải qua một cuộc đời để khỏi phải đi qua giai đoạn cuối nhỉ? :)
Đến bao giở con mới thật sự trưởng thành như mong muốn của ba má? Có lẽ đến lúc con trở thành một người mẹ, như má, để hiểu hết được nỗi cực khổ và đớn đau. Một thời con gái của má đã hết lòng vì chồng con. Má không bao giở lo cho hạnh phúc của riêng mình. Má chỉ cần con của má thành đạt và được sống ấm no đầy đủ. Má bỏ hết tất cả niềm vui để đi qua nước Pháp, đất lạ quê người để lo cho hai đứa con nhỏ. Má rời xa ba, rời xa hạnh phúc, má rời xa bạn bè, rời xa láng giềng chỉ để cho chúng con có được một tương lai ổn định. Làm người mẹ khó quá, má nhỉ? Làm người mẹ phải biết hy sinh, họ chẳng còn nghĩ đến bản thân mình nữa mà thay vào đó là cho chồng con. Tuổi thanh xuân của người con gái quá ngắn ngủi, má có hưởng thụ được bao lâu đâu mà khi đứng tuổi má lại cực nhọc quá đỗi? Mỗi lần con thấy má đi làm về, má nói má đau tay. Con đau hơn má nhiều lắm! Đau trong tim đó má! Con không muốn má bị đau đâu! Con ước ao được đi làm biết bao để má khỏi khổ cực. Con ước ao con lớn nhanh để con phụng dưỡng lại má, để trả ơn, cái ơn mà con trả một đời người cũng không hết, công ơn sinh thành và dạy dỗ, ấp ủ...
Con xin tạ ơn bậc sinh thành.





Que c'est sombre! Le Vietnam me manque formidablement! Le morceau de piano que je suis entrain d'écouter semble avoir des sentiments intimes aussi...
Vietnam, le nom d'un petit pays d'Asie du Sud-Est, où je suis née, est affectionné :(
Trois ans auparavant; je suis venue en France, sans avoir un mot français dans la tête. Je garde toujours la mémoire de la sensation agréable de rosée dans la rue chaque petit matin. Je me rappelle du Vietnam! Beaucoup! Je me souviens des séance de réjouissances avec mes amis jusqu'à minuit. Je me souviens des petits enfants tout nus entrain de s'amuser sous la pluie de Saigon, naifs et innocents. Je me souviens des misérables, des manoeuvres-balais, travaillant dans la rue en pleine nuit pour gagner de l'argent pour nourrir toute la famille. Je me souviens des mères couvrant leurs enfants et les protégeant soigneusement. Je me souviens des vieillards respectables qui attendent leurs descendants rentrant avec eux pour leur faire chaud au coeur. Je me souviens des chiens des chats rudoyés violemment par leurs maîtres... Et je suis toujours reconnaissante des bienfaites des metteurs au monde et élever...
Ma grand-mère maternelle s'occupait de moi des repas et me soignait. Elle est âgée et faible, elle n'a pas de bonne santé! Quand je suis partie, elle était restée à la porte en me regardant partir et disant "Tu reviendras? Reviens avec moi, je ne peux pas rester ici, sans toi!". Ces paroles m'ont faite trop mal au coeur. Depuis que je suis petite, elle m'a nourrit et élevé à la place de ma mère (qui est allée en France très tôt). Mes amis m'ont raconté que, un tel jour, ils étaient entrain de rigoler devant la maison et ma grand-mère les a entendu. Elle croyait que le bon Dieu m'a ramenée au Vietnam avec elle, et marchait malaisément vers la porte en étant très heureuse mais malheureusement, elle s'est trompée. Elle est rentrée. Elle a pleuré! Personne partant n'est pas triste autant que la personne restant. La personne partant découvre des nouvelles choses qu'elle n'a jamais vu et oublie vite son passé. L'autre garde toujours des souvenirs. J'aimerais témoingne ma reconnaissance. Mais quand je retournerai au Vietnam, ce serait trop tard? Le bon Dieu t'aidera à avoir de bonne santé, j'espère...
Papa m'a enseigné des premières leçons de la situation de l'homme. Papa me disait ceux qui sont bons et ceux qui sont mauvaix. Quand j'étais petite, j'avais peur des fantômes. Mais tu m'as de ne plus en avoir peur, à la place, il faut craindre l'homme. L'homme est plus dangereux que des fantomes. Tu as bien raison! L'homme ne pense qu'à soi-même. Il peut tuer l'autre pour avoir des avantages. Un artiste peut dessiner la peau d'un tigre mais il peut pas dessiner ses os. On ne sait donc jamais ce que les autres pensent...
Tu m'as appris les premières leçons mathématiques. Tu m'as enseigné, et à ma soeur aussi. En ce moment-là, tu étais encore très jeune. Maintenant, tes cheveux ont changé de couleurs. Ils deviennent blancs. Je ne veux pas qu'il ait un "cercle de vie" pour que l'homme ne soit jamais parti dans un autre monde :( .
Quand est-ce que je serai parvenue à ma maturité? Peut-être quand je serais mère, comme maman, pour pouvoir ressentir tes souffrances. Tu t'occupes de la famille, de ton mari, de tes enfances, de tes parents aussi, durant toute ta vie. Tu ne penses jamais à toi. Tu penses à nous, tes petits enfants. Tu es partie travailler en France, où tu n'y étais jamais, pour que nous avions un bon future. Tu as quitté papa, ton pays, les amis, les voisins, tu as quitté ton bonheur pour nous. Chaque jours, tu rentres à la maison après une journée lasse de travail, tu dis que tu as mal aux bras. Moi, j'ai beaucoup plus mal que toi, mais dans le coeur! J'aimerais travailler pour t'aider un peu... J'aimerais que je sois grande pour pouvoir t'entretenir avec soin, toute ma vie.
Vous qui m'avez donné la vie, je vous remercie.


PS: Les 2 phrases sur l'image signifie que la faveur des parents est considérable comme le mont et la mer.

# Posté le samedi 07 février 2009 18:06

Modifié le dimanche 08 février 2009 12:53